http://12bclass.clubme.net
Chào mừng bạn đến với Forum www.12bclass.Tk
Nếu là thành viên mời Đăng Nhập

Có phải bạn là khách mới ghé thăm Diễn Đàn? Hãy chọn Đăng Ký để là thành viên của Forum www.12bclass.Tk

Mau!!mau!!lẹ...

===>>CHÚC BẠN MAY MẮN TRONG CUỘC SỐNG <==
======>>>>>> You are Welcome <<<<<<======
http://12bclass.clubme.net

Diễn Đàn Chúc Bạn có một Ngày Vui Vẻ Và Hạnh Phúc. Gặp Nhiều May Mắn Trong Cuộc Sống....
 
Trang ChínhTrang Chính  CalendarCalendar  Tìm kiếmTìm kiếm  Đăng kýĐăng ký  Đăng Nhập  
Top posters
Admin
 
moder
 
YuuBabie
 
HMYO
 
Bboy_A_TiNy
 
mothai
 
daominhtu
 
AnhThang050
 
Tìm kiếm
 
 

Display results as :
 
Rechercher Advanced Search
Thống Kê
Hiện có 2 người đang truy cập Diễn Đàn, gồm: 0 Thành viên, 0 Thành viên ẩn danh và 2 Khách viếng thăm

Không

Số người truy cập cùng lúc nhiều nhất là 45 người, vào ngày Thu Sep 29, 2016 6:03 am

Share | 
 

 Chuyện của một một nữ tội phạm bị truy nã qua lời kể của trinh sát

Go down 
Tác giảThông điệp
mcp
Khách viếng thăm



Bài gửiTiêu đề: Chuyện của một một nữ tội phạm bị truy nã qua lời kể của trinh sát   Fri Feb 19, 2010 10:40 pm

Trời lạnh quá. Dựng chiếc cổ áo trấn thủ của ngành lên cao mà trung tá Lê Văn Dũng, Đội phó Đội bắt truy nã (PC 14) Công an thành phố Hà Nội vẫn cảm thấy cái rét luồn lách từng thớ thịt.

Tiếng là đi làm tại Hà Nội nhưng từ trụ sở 55 Lý Thường Kiệt đến xã Tri Thuỷ, địa bàn thuộc diện vùng sâu của huyện Phú Xuyên cũng hơn 70 km. Hôm nay anh nhận nhiệm vụ về xã Tri Thuỷ xác định thông tin về Hoàng Thị Oanh, sinh năm 1971, trú tại xã trên, bị Công an huyện Phú Xuyên truy nã khoảng một năm về tội gá bạc từ ngày 2/1/2007.

Dừng xe máy trước nhà Oanh, anh Dũng chợt thấy lòng chùng xuống. Một ngôi nhà, nói đúng hơn là một túp lều rách. Đồ đạc chẳng có gì đáng giá, cửa cũng không, vì vậy các con bạc tưởng là nhà hoang kéo nhau vào tổ chức đánh bạc. Khi Oanh đi làm thuê ở lò mổ về đã thấy họ ngồi đánh bạc bên trong. Thấy chủ nhà, nhưng đang say trò đỏ đen, những kẻ tổ chức giúi cho Oanh ít tiền để Oanh làm ngơ. Tiền vào tay Oanh như “gió vào nhà trống”, bởi chị ta phải lo sinh nhai cho bốn miệng ăn trong nhà.

Thế là từ hôm đó, Oanh cầm tiền và làm ngơ cho các đối tượng vào nhà mình đánh bạc. Khi sới bạc bị triệt phá, lo sợ, Oanh bỏ trốn và bị Công an huyện Phú Xuyên truy nã về tội gá bạc. Cúi lom khom bước vào căn nhà ấy, anh Dũng gặp đứa con trai thứ 2 của Oanh đang nằm bất động trên giường bệnh. Nó vừa bị tai nạn giao thông rất nặng. Nhà không có tiền nên sau khi cấp cứu tại bệnh viện, biết con qua cơn hiểm nghèo là bố nó vội xin ra viện vì sợ không lo được viện phí.



Một bữa ăn của trinh sát bắt tội phạm truy nã trong rừng.

Vì cuộc sống, chồng Oanh vẫn phải đi làm thuê ở lò mổ, đứa con đầu chạy ra chạy vào coi đứa em nằm bất động. Ngồi nói chuyện với thằng bé, nhắc đến mẹ nó, anh Dũng thấy mắt nó ươn ướt. Nó bảo mẹ nó rất yêu anh em nó nhưng không hiểu sao biết nó bị tai nạn vẫn không về. Ngồi đợi quá trưa thì chồng Oanh đi làm về. Người đàn ông lam lũ tất tả với cân gạo, nắm rau lo bữa trưa cho cả nhà. Nhìn mâm cơm chỉ có bát canh suông với lưng niêu cơm, thằng anh bị ốm được ưu tiên bát cháo, anh Dũng thấy cay cay sống mũi. Tự nhiên anh thấy mình có trách nhiệm với gia đình này.

Trong lúc đợi ba bố con ăn cơm, anh Dũng phóng xe ra thị trấn mua một túi quà to cho hai anh em, trong đó có mấy hộp sữa, cân đường cho thằng em bị tai nạn. Rồi anh Dũng gọi chồng Oanh ra ngoài sân ngồi nói chuyện. Câu chuyện của hai người đàn ông xoay quanh việc trốn truy nã của Oanh. Anh Dũng thuyết phục chồng Oanh vận động vợ về đầu thú để hưởng khoan hồng của pháp luật. Buổi đầu tiên, người đàn ông ấy chỉ cúi đầu không nói....

Mấy ngày sau, anh Dũng lại phóng xe lên Phú Xuyên thăm gia đình Oanh. Cậu con trai thứ của Oanh đã nhúc nhắc ngồi dậy được, nó reo lên thích thú khi thấy chú Dũng đến chơi. Xoa đầu nó, anh Dũng cũng thấy lòng rưng rưng như người trong gia đình. Anh và chồng Oanh lại ra cái sân con con trước nhà ngồi nói chuyện. Lần này, người đàn ông ấy đã cởi mở hơn... Đến hơn một tháng sau, gia đình Oanh đã coi anh Dũng như người nhà. Bố mẹ Oanh cũng đã gặp Dũng và xin giao con gái cho anh, mong anh hãy vì gia đình mà tạo điều kiện cho Oanh về đầu thú.

Ở một cửa hàng cơm bình dân tại khu chợ tạm của Hà Nội có một người phụ nữ rửa bát thuê khá kỳ lạ. Chị ta làm việc rất chăm chỉ, được lòng bà chủ nhưng rất kiệm lời. Đặc biệt, dù đông hay hè, trên khuôn mặt của người phụ nữ này lúc nào cũng bịt khẩu trang. Đó chính là Hoàng Thị Oanh.

Nhà chủ cho những người làm thuê ở trọ, nhưng vì phải có đăng ký tạm trú tạm vắng nên Oanh sợ, xin ra ngoài ở. Ở thuê mỗi nơi trọ vài ngày rồi lại đi, có đêm, hết tiền, sợ công an phát hiện, Oanh ngồi co ro ngủ ở nhà chờ của bến tàu, bến xe. Cay cực bao nhiêu thì Oanh cũng chịu được, bởi người phụ nữ này từ khi sinh ra đã vất vả, lam lũ. Nhưng khổ nhất là nỗi nhớ chồng, thương con. Nhiều đêm, Oanh nằm khóc thút thít, giận mình ham mấy đồng tiền mà bây giờ phải sống cảnh trốn chạy lay lắt, không được ở bên chồng con.


Thi thoảng, Oanh vẫn lén lút liên lạc qua người quen về nhà. Mấy hôm nay, biết tin con trai bị tai nạn giao thông nặng, chị ta đứng ngồi không yên, người như mất hồn, làm vỡ bát vỡ đĩa khiến bà chủ ngạc nhiên. Thương con nhưng cảnh trốn truy nã không thể cho phép Oanh về chăm sóc con. Có đêm, Oanh ngồi bó gối nhìn mông lung vào màn đêm. Trời rét thế này, chắc thằng bé đau lắm. Nước mắt người mẹ lã chã rơi... Lần tiếp theo khi liên lạc về hỏi thăm tình hình của con, Oanh được chồng thông báo có chú công an tên là Dũng đến vận động ra đầu thú. Oanh nửa tin, nửa ngờ, sợ mình bị dụ để bắt đi tù luôn.

Mấy lần liên tiếp, chồng Oanh vẫn kể cho Oanh về chú Dũng rất tốt với gia đình, cho quà bọn trẻ, chú nói rằng nếu tiếp tục trốn thì cũng sẽ bị bắt, con đường tốt nhất cho Oanh là về đầu thú để hưởng khoan hồng của pháp luật. Mấy ngày trời Oanh suy nghĩ về việc chú công an đến vận động đầu thú. Mọi người trong gia đình đều tin vào chú công an thì có lẽ đó là người tốt. Có lẽ chú ấy nói đúng, chứ cứ trốn chui lủi thế này Oanh thấy khổ quá...

Đầu tháng Chạp, tính từ ngày đầu anh Dũng đến nhà Oanh đã tròn tháng rưỡi. Trời lạnh thấu da, vậy mà anh cứ như con thoi phóng xe máy từ trụ sở làm việc đến nhà Oanh, vừa để vận động gia đình, vừa để thăm và hướng dẫn cho đứa con trai bắt đầu tập đi lại sau những ngày nằm bất động. Gia đình đã coi anh như người trong nhà. Oanh cũng đã một lần chủ động liên lạc và gặp anh tại Hà Nội. Nhưng chị ta xin thu xếp xong việc gia đình sẽ ra đầu thú. Bắt Oanh thì dễ, nhưng anh Dũng không làm thế.

Anh đến vận động gia đình bằng tình người thì anh tin rằng Oanh và mọi người cũng sẽ không phụ niềm tin của anh. Và đúng như anh suy nghĩ, ngày 2/12/2008, Oanh cùng chồng chủ động lên gặp anh tại trụ sở của Đội để xin đầu thú. Làm xong thủ tục ban đầu, đáng nhẽ, anh Dũng chỉ việc bàn giao hồ sơ cho Công an huyện Phú Xuyên để phục hồi điều tra và xử lý đối tượng. Thế nhưng, anh tự thấy mình cần có trách nhiệm trước gia đình đối tượng và lời hứa của chính mình.

Giáp Tết, công việc ở đơn vị và gia đình bộn bề nhưng anh Dũng vẫn cố gắng đến phối hợp với Công an huyện Phú Xuyên để vận dụng các điều có lợi nhất cho bị can. Vì đối tượng phạm tội lần đầu, lại phạm tội ít nghiêm trọng nên sau khi xem xét, Công an huyện Phú Xuyên đã cho Oanh tại ngoại. Oanh được anh Dũng đón trở về nhà khi những ngày Tết đã cận kề. Nhìn người mẹ oà khóc, giang rộng cánh tay như gà mẹ ôm cả hai đứa con vào lòng, anh Dũng thấy lòng mình thanh thản...

Chiều 30 Tết, anh Dũng mới được rảnh rang lo việc gia đình. Điện thoại di động của anh chợt réo rắt. Bên đầu dây bên kia, vợ chồng Oanh rụt rè hỏi địa chỉ nhà anh, hai vợ chồng có đôi gà muốn đem biếu anh ngày Tết. Anh Dũng thấy xúc động đến nao lòng. Đôi gà có giá trị vật chất không lớn, nhưng anh biết, để có thể mang biếu anh, họ phải vay mượn, hoặc bớt phần chi tiêu Tết của gia đình. Anh vội cáo bận, xin nhận quà nhưng gửi cho mấy đứa trẻ ăn Tết. Anh hứa với gia đình sẽ lên chúc Tết đầu năm.

Hết ba ngày Tết, anh Dũng mới có thời gian lên thăm gia đình Oanh. Mọi người thấy anh vui mừng khôn xiết, hình như họ chờ đợi lắm giờ phút này. Chồng Oanh mang chai rượu trắng tự nấu giành từ trong Tết ra đãi khách. Ngoài sân, chị Oanh và mấy đứa trẻ tíu tít giết gà. Trong men rượu nồng, anh Dũng chợt thấy công việc của mình có ý nghĩa hơn.

Thấm thoắt đã một năm trôi qua. Điện thoại di động của anh lại rinh reng, đầu dây bên kia là vợ chồng chị Oanh. Sau này, anh Dũng được biết Oanh đã được Toà án ND huyện Phú Xuyên xử cho hưởng án treo, nhưng vì mải công việc bắt truy nã và vận động đối tượng truy nã ra đầu thú nên anh không có dịp lên chia vui với gia đình. Vợ chồng Oanh ríu rít mời anh lên ăn Tết vì sau Tết, cậu con trai đầu của họ lên đường nhập ngũ. Anh Dũng nhận lời với niềm vui lâng lâng. Nhất định xuân này anh sẽ về Tri Thuỷ....

[code]
Về Đầu Trang Go down
 
Chuyện của một một nữ tội phạm bị truy nã qua lời kể của trinh sát
Về Đầu Trang 
Trang 1 trong tổng số 1 trang
 Similar topics
-
» TRUYỀN HÌNH AN VIÊN THAY ĐỔI LOGO TRÊN SÓNG TRUYỀN HÌNH
» 100% mạng truyền hình cáp chuyển sang công nghệ số trước 2020
» HD chuyển kênh bị mất tín hiệu
» Chuyển màn hình Laptop thành màn hình Tivi
» AVG Sẽ Chuyển Về Vinasat2?

Permissions in this forum:Bạn không có quyền trả lời bài viết
http://12bclass.clubme.net :: Your first category :: Diễn Đàn :: Thông Tin - Tin Tức-
Chuyển đến